"Bầu bạn ngắn ngủi, chia ly biền biệt.
Cả chân trời này là nơi tự do cho bạn bay lượn."
Cuối tháng Năm năm 1938, đúng vụ lúa mạch vàng ươm, dâu tằm tím lịm, hoa thạch lựu đỏ thắm trên bãi bồi Hoa Tây.
Em trai út của tôi ra đời trên bãi bồi Hoa Tây ở Thành Đô đã được bốn tháng tuổi. Bốn tháng trước, bác sĩ Phạm Duy Hán ở tầng dưới Lựu Viên lần đầu nhìn thấy cu nhóc sơ sinh to bằng con mèo ở phòng khoa sản bệnh viện Hoa Tây đã kìm lòng không đặng giơ tay vỗ trán, kinh ngạc thốt lên: “Thượng đế của tôi ơi!"
Trước lúc đó, vì mẹ tôi phải chạy nạn, lang bạt khắp nơi nên thiếu dinh dưỡng trầm trọng, do vậy, em trai út sinh ra chỉ vỏn vẹn có một cân chín lạng, đến cả tiếng khóc cũng nhỏ như tiếng gió hút, may mà nhà bác Phạm có sữa bột gửi từ Mỹ về, bèn đưa cho hai hộp, nó uống xong mới bắt đầu có chút sức lực, bắt đầu dài ra, chưa tới một trăm ngày, thằng bé đã trở nên mập mạp trắng trẻo, lúc hai tay giơ ra có tận mười cái ngấn thịt, hễ người ta trêu đùa là thằng bé bật cười khanh khách, đáng yêu vô cùng.
Bác Phạm là hàng xóm với gia đình chúng tôi, cũng sống ở Lựu Viên. Bác là người Mỹ, theo đạo Cơ Đốc, là giáo sư khoa ngoại của Viện Y học Hoa Tây, y thuật của bác giỏi vô cùng, các quan to chức lớn của chính phủ Trùng Khánh đều tới đây tìm bác chữa bệnh, vợ của bác tên là Phạm Mã Lệ (Mary), dạy piano tại trường chuyên Âm nhạc Hoa Tây. Ngày nào cũng vậy, cứ vào giờ đó, lúc trước và sau hoàng hôn, tiếng đàn piano vang lên như thủy triều dâng trong phòng khách của gia đình bác Phạm ở dưới tầng, từng hồi từng hồi, khiến cho tất cả các gia đình sống ở tầng trên tầng dưới đều rón ra rón rén, khẽ khàng cất bước, khẽ khàng làm việc, chỉ sợ sẽ làm nhiễu loạn cảnh đẹp như mơ này.
Nhưng mà đa phần tiếng đàn không đẹp đẽ đến vậy, thậm chí còn khá lộn xộn, đó là khi học sinh mà bác gái mới thu nhận đang luyện đàn. Có một khoảng thời gian, lẫn trong những tiếng tạp âm đó có cả phần của tôi. Tôi ấy mà, là bởi vì bị mẹ xách tai áp giải tới nhàbác Phạm, với nguyên nhân là do lúc đó tôi quá hiếu động, mông có bao giờ ngồi yên được đâu, vậy nên cha tôi bèn yêu cầu tôi học piano để mài giũa tính nết.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn