Làm sao để trừng phạt một vị thần bất tử?
Bằng cách biến vị thần ấy thành kẻ phàm trần.
TÊN TA LÀ APPOLO. Ta đã từng là một vị thần.
Trong bốn ngàn sáu trăm mười hai năm cuộc đời, ta đã làm khối thứ. Ta đã gieo rắc bệnh dịch hạch lên những người Hy Lạp đang bao vây thành Troy. Ta đã ban cho Babe Ruth ba lượt ghi điểm trực tiếp trong trận thứ tư của Giải Vô Địch Thế Giới năm 1926. Ta trút cơn giận dữ lên Britney Spears tại Lễ Trao Giải Thưởng Âm Nhạc MTV 2007.
Nhưng trong cả cuộc đời bất tử của ta, ta chưa bao giờ cắm đầu lao vào một thùng chứa rác.
Thậm chí ta còn không biết chắc làm sao chuyện đó xảy ra.
Chỉ là ta tỉnh dậy trong lúc đang rơi. Những tòa nhà chọc trời xoay tròn ẩn hiện trước mắt. Những ngọn lửa tắt dần trên thân thể ta. Ta đã cố gắng bay. Ta đã cố gắng biến thành một đám mây hay dùng dịch chuyển tức thời để du hành qua thế giới hay làm hàng trăm điều khác, lẽ ra dễ như trở bàn tay với ta, nhưng ta vẫn tiếp tục rơi. Ta lọt vào một khe hẹp giữa hai tòa nhà và BÙM!
Còn gì rầu hơn là tiếng động vang lên khi một vị thần va phải một đống những túi rác.
Ta nằm đó rên rỉ và đau đớn trên thùng rác mở toang hoác. Lỗ mũi ta cay xè bởi mùi hôi thối của xốt bologna thiu và của những chiếc tã bẩn. Cảm giác như xương sườn ta bị gẫy, mặc dù điều đó không thể xảy ra được.
Đầu óc ta hoảng hốt trong bối rối, nhưng một ký ức nổi lên trên bề mặt - giọng nói của Zeus, cha ta: LỖI CỦA NGƯƠI. SỰ TRỪNG PHẠT DÀNH CHO NGƯƠI.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn