"Đừng bao giờ khiêu khích bản năng của phụ nữ. Vì khi cần thiết, một con cừu non cũng có thể trở thành sói."
Đó là một đêm hè tĩnh lặng. Cả thành phố như chìm vào giấc ngủ, dù rằng đồng hồ trung tâm chỉ mới điểm tám giờ hơn. Ichiko khoác chiếc áo màu nâu nhạt, đeo kính râm màu đen. Có vẻ như cô không muốn ai nhận ra mình. Chân Ichiko lướt nhanh, rẽ vào con hẻm tối thông sang con đường khác. Chiếc xe hơi đang chờ sẵn phía lối ra bên kia nhấp nháy đèn, ra hiệu cho Ichiko. Cô bước lên xe thật nhanh, và chiếc xe lướt đi trong đêm tối, ra chiều bí hiểm lắm.
Ichiko nhìn ra ngoài cửa kính xe. Cảnh vật lúc này đang lướt qua như cuốn phim tua nhanh. Cô tháo chiếc kính đang đeo xuống, tay trượt mân mê. Đó phải chăng là biểu hiện cho thấy Ichiko đang lo lắng? Một lời mời đặc biệt đến gặp một nhân vật đặc biệt. Ichiko phải can đảm lắm mới dám gật đầu. Chứ kẻ khác thì còn lâu.
Xe vẫn lướt đi trong đêm. Họ băng qua cánh rừng với cây cối lờ mờ, đen kịt đáng sợ. Ở một khúc quanh, Ichiko còn nghe thấy tiếng suối chảy róc rách.
“Mình đang ở đâu thế này?” Ichiko nghĩ thầm trong đầu. Sự lo lắng ngày càng tăng dần theo thời gian bên trong cô gái trẻ. Nhưng bề ngoài, Ichiko vẫn cố tỏ ra điềm nhiên để gã tài xế mặt sắt kia không có cơ hội trông thấy, dù là thoáng qua.
Cuối cùng, xe dừng lại trước một tòa dinh thự. Ichiko bước xuống xe, ngước nhìn lên trên. Đây là tòa dinh thự cổ nguy nga mà cô đã từng nghe một vài người kể lại. Nhìn trong đêm, tòa dinh thự trông như lâu đài ma quái, u ám, đen kịt.
Ichiko hít một hơi. Chân cô di chuyển đến cánh cửa chính lúc này đang hé mở, để lộ một ít ánh sáng vàng vọt in hằn trên thềm.
“Chào cô Ichiko. Ông chủ chờ cô đã lâu.” Đó là một người phụ nữ ngoài năm mươi với bộ trang phục đen bí ẩn. Giữa không gian có phần u ám, sự xuất hiện của người phụ nữ này như thêm gia vị vào một món xốt kinh dị đang thách thức kẻ phàm ăn dũng cảm nếm thử.
Ichiko chỉ gật đầu, không đáp lại người phụ nữ. Cô bước theo người phụ nữ một cách bình tĩnh nhất có thể. Cả dinh thự đều tối om. Chỉ có đúng một lối đi trải thảm được thắp sáng bằng ánh nến. Những cây nến khổng lồ được cắm chặt vào những chiếc chân bằng đồng đen sì.
Cuối cùng, họ dừng lại trước cánh cửa gỗ lớn dẫn vào căn phòng rộng.
“Dinh thự cổ, rừng cây, suối, nến... Khung cảnh hoàn hảo cho một bộ phim kinh dị. Tiếp theo sẽ là gì sau cánh cửa này đây?” Ichiko tiếp tục suy nghĩ. Cô không biết bản thân mình đang dấn thân vào chuyện gì.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn