"Một thời mạ Huế" là tập tản văn thứ hai của nhà văn Nguyễn Khoa Diệu Hà được Công ty cổ phần văn hoá ChiBooks mua bản quyền và phát hành vào tháng 3 năm 2024 này..

Sinh ra và lớn lên ở miền đất Cố đô, với nhiều năm công tác ở Đài phát thanh và truyền hình Thừa Thiên Huế, tác giả Nguyễn Khoa Diệu Hà đã có điều kiện đi nhiều nơi, và từ những trải nghiệm, cảm xúc ấy đã được chị chắc lọc, nâng niu gói ghém trong 40 bài tản văn ấm áp tình người, tình yêu Huế lãng mạn và sâu sắc.
Một thời mạ Huế, đó cũng là thời của những mẹ, những chị, những em và tôi; những người sinh ra và lớn lên ở miền Hương Ngự với những thăng trầm thời cuộc, cung điện nguy nga hay hoang tàn phế tích. Với những món ăn cung đình hay dân dã cũng đều mang dấu ấn riêng mà những ai sinh ra nơi đây mỗi khi nhắc lại cũng đều bồi hồi thương nhớ. Quá khứ và hiện tại không thể luôn song hành cùng nhau nhưng tác giả Nguyễn Khoa Diệu Hà bằng tâm tư dịu dàng của mình đã nhắc lại với giọng văn như đang thủ thỉ chuyện trò với người đọc bên tách trà ban sớm giữa những người bạn luôn sống trong hoài niệm. Đi giữa bốn mùa xứ Huế thơm hương, chị được thưởng thức chén chè bông cau bên hiên nhà đầy tiếng ve trong vườn nhà bạn, nâng niu một đóa hải đường lả ngọn đông phong, hay thảnh thơi dạo bước giữa hàng chè tàu xanh mướt được cắt tỉa thẳng tắp trong ngôi nhà rường cổ đặc trưng của đất Thần kinh để rồi phải thốt lên: "Huế - cái cuộc đất gì mà sâu thăm thẳm lạ kì!".

Huế, cái cuộc đất sâu thẳm ấy của chị là những con cá nục dân dã mà đậm đà hương vị và tình thương, là "hai hào mỡ, hai hào vị tinh, một hào ruốc "về nấu canh khoai từ, là những người trồng bông tết, là “cây mai già đang gọi cả một mùa xuân sang...”
Đã có nhiều những tác phẩm viết về Huế với nhiều thể loại phong phú nhưng điều tôi đặc biệt thích trong tản văn Một Thời Mạ Huế của Nguyễn Khoa Diệu Hà ngoài những từ ngữ "rặt Huế", chị thường dùng danh xưng "em". Sao mà nữ tính, hiền lành, tha thiết đến vậy. Nét nữ tính ấy cũng là nét Huế, rất "Diệu Hà" trong từng nết nghĩ, nếp người của một người đã từng làm con, làm mẹ với đầy đủ những nếm trải các gia vị cuộc đời giống như tô cơm hến "mặn, lạt, chua, cay, ngọt, bùi.

Đọc văn của chị, người đọc như được cùng chị trở về với cái thời thức gì cũng được gói trong nắm lá chuối, thời thanh xuân đi ăn chè Hẻm, đạp xe đi chơi biển Thuận An tóc bay trong gió, tiếng cười vang lên rộn rã, đốt lửa trại và đàn hát, chuyện trò rầm rì... Ai cũng có một thời thanh xuân đẹp đẽ, rồi cuộc đời có những ngã rẽ không ai ngờ, để có khi tiếng cười ngày ấy đôi khi vụt tắt khi "Có những vết thương rất mảnh như lát cắt của tờ giấy nhưng độ sâu không thua kém bất cứ một vết dao sắc nhọn nào." Ấy cũng là một phần nỗi niềm của người nữ trong Một Thời Mạ Huế, có buồn, có vui.
Đọc Một Thời Mạ Huế, để hồi tưởng, để mỉm cười, để từ tâm, để bâng khuâng, và để thương thân phận nữ nhi trong vàng son gác tía với những nỗi niềm trong cung nội, ẩn chìm những giọt nước mắt đằng sau những gấm vóc xiêm y là lụa, để hiểu thêm về một bậc mẫu nghi thiên hạ, để thương nhớ những nét ẩm thực xứ Huế mà "nghe dư vị thanh xuân còn đọng trên môi".
Chao ơi, một thời của mạ, của chị, một thời của em, của những thế hệ chúng mình được gói trong Một Thời Mạ Huế, dễ gì mà quên!
Nguồn: hanoimoi.vn
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn