Menu
Menu

TRANG CHỦ

Loading...
Loading...
Loading...

Mình bay lên (trích sách, phần 1)

Tin tức

09:04:48 26/12/2023

"Nhưng đứa trẻ yếu ớt, bất lực ấy lại tình cờ gặp được người bảo vệ cho cuộc đời mình, đó là cậu bé Thiện Minh Minh. Giống như luồng điện trái dấu hút lẫn nhau, giống như ban ngày và màn đêm ôm ấp hòa trộn lẫn nhau, đây là một kiểu bảo vệ giữa tâm hồn với tâm hồn, một tình bạn thuần khiết nhất trên đời." - Hoàng Bội Giai
 

Hôm đó, Đỗ Tiểu Á mặc một cây trắng từ đầu đến chân: Áo sơ mi cotton màu trắng, quần dài vải pha nilông cũng màu trắng, thêm đôi tất trắng cùng đôi dép màu trắng sữa sạch tinh tươm. Ngay cả làn da của nó cũng trắng đến chói mắt: Trắng xanh, trắng mịn, trắng trong suốt, trắng đến nỗi khiến người ta kinh ngạc, chẳng khác gì một miếng vải toan cực mỏng, thổi một hơi liền biến thành những sợi lông tơ bay vào không trung, không bao giờ liền lại nữa. Rất lâu sau này, Thiện Minh Minh mới ngỡ ngàng nhận ra màu da trắng đó vốn dĩ là một loại bệnh, là dấu hiệu mà đấng tối cao dùng để phân biệt Đỗ Tiểu Á với những người khác.

Đỗ Tiểu Á vóc dáng bé nhỏ, khi đi ngang qua Thiện Minh Minh, chỏm tóc mềm oặt trên đỉnh đầu nó vừa hay đến vai Minh Minh. Mắt nó to đến nỗi người khác nhìn cũng phải đau lòng, hoàn toàn tỷ lệ nghịch với khuôn mặt bé nhỏ, hao gầy của Tiểu Á. Bất kỳ ai chỉ cần lướt qua đều sẽ ấn tượng khó quên với ánh nhìn hoảng hốt, sợ hãi, không nơi bấu víu toát ra từ đôi mắt xanh nhạt rất đẹp ấy, ánh nhìn giống hệt vẻ kinh hãi đến tuyệt vọng của một con thỏ đang bị diều hâu truy đuổi sát nút khiến nó phải co cẳng chạy nhanh đến đứt hơi. Trên trán, trên má, trên mũi của Tiểu Á lờ mờ ẩn hiện những mạch máu xanh thẫm, đỏ nhạt, có chỗ còn đang phập phồng nhè nhẹ, khiến người khác ngay tức khắc nghĩ tới hình ảnh minh họa về hệ tuần hoàn của con người trong sách khoa học tự nhiên, thế nên trong lòng không khỏi lo sợ biết đâu chúng vỡ bục, đến nỗi hốt hoảng ra mặt. Còn đôi môi của Tiểu Á ẩm ướt, mềm nhũn, môi trên hơi mỏng, môi dưới lại đầy đặn lạ thường, giữa màu trắng hồng điểm xuyết vài nét đỏ tươi như cánh hoa hồng buổi sớm mai, khiến cả khuôn mặt đột nhiên thêm chút sắc màu, thêm sức sống, toát lên vẻ đẹp mềm mại mà cao quý.

------------------------

Đỗ Tiểu Á ngoảnh ra sau để nhìn tên của mình. Rất tự nhiên, ánh mắt của nó lướt sang bên cạnh, tiện thể thấy luôn bài toán về tích trữ phân bón kia. Lúc quay đầu trở lại, nó đã kịp liếc thấy biểu cảm khổ sở của Thiện Minh Minh, chợt hiểu tình thế gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây hết sức căng thẳng giữa Thiện Minh Minh và cô Lý Tiểu Lệ.

Đỗ Tiểu Á cúi đầu, không nhìn Thiện Minh Minh mà nhìn vào đôi dép sắp đứt quai của nó, miệng lẩm bẩm mấy từ: “Dùng phép chia. Sau đó quy đồng mẫu số.”

Tiếng nói nhẹ như tơ, có thể nói gần như chẳng đạt đến mức âm lượng nào, chỉ là khẩu hình thay đổi. Nhưng Thiện Minh Minh đã nghe thấy rồi. Nó đã hiểu được thứ ngôn ngữ khẩu hình đó. Thiện Minh Minh quả thật là một cậu bé rất sáng dạ, nhanh nhẹn.

 

  • Chia sẻ qua viber bài: Mình bay lên (trích sách, phần 1)
  • Chia sẻ qua reddit bài:Mình bay lên (trích sách, phần 1)
 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Loading...
Loading...

TIN TIÊU ĐIỂM

Loading...
Loading...

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Loading...
Loading...