Cuốn sách kể về hành trình lập nghiệp của Jack Ma, người sáng lập tập đoàn thương mại điện tử Alibaba. Không chỉ lọt top 20 người giàu nhất thế giới, tỷ phú Jack Ma còn truyền cảm hứng, giúp nhiều người thay đổi cách nghĩ, cách sống và từ đó đạt được thành công.
…
Mã Vân ham thích võ thuật, say mê tác phẩm của Kim Dung, sự đam mê này thậm chí còn ảnh hưởng đến hành vi của Mã Vân về sau: Tập đoàn Alibaba của ông có rất nhiều nơi được đặt theo tên trích từ tiểu thuyết của Kim Dung. Chẳng hạn như: phòng họp “Đảo Đào Hoa”, “Núi Quang Minh”, thư viện “Phong Lâm Vãn”, kể cả tên hội nghị “Tây Hồ luận kiếm” tổ chức sau này cũng lấy cảm hứng từ thời đó.
Yêu thích võ thuật và đam mê tiếng Anh là hai đặc điểm thời niên thiếu của Mã Vân.
Mẹ Mã Vân nói: “Con trai tôi bẩm sinh không làm theo cách thông thường.”
Bố Mã Vân bảo: “Tôi như cái xẻng con, mỗi ngày xúc một cái, cố gắng bới ra điểm sáng của con, rồi lại dùng điểm sáng đó lấp đầy khiếm khuyết của nó!”
Chiếc xẻng của ông xúc cái đầu tiên đã phát hiện ra năng khiếu tiếng Anh tiềm tàng của Mã Vân, đây cũng là một việc bất ngờ. Mã Vân thời niên thiếu vô cùng ngang ngạnh, cậu thường xuyên cự lại việc bố quản lý chặt. Sự chống đối của Mã Vân cũng rất đặc biệt, bố giáo huấn dạy bảo, cậu lại dùng tiếng Anh để đáp trả. Cuộc tranh cãi giữa hai bố con lại càng trở nên thú vị khi bố nói tiếng địa phương Hàng Châu, còn Mã Vân thì nói tiếng Anh câu được câu chăng. Bố không trách mắng, cũng không chê bai hay nhiếc móc, mà qua đó lại phát hiện ra năng khiếu và niềm đam mê tiếng Anh của Mã Vân. Ông cho rằng, với một đứa trẻ, năng khiếu và niềm đam mê vô cùng quan trọng. Thế là chỉ cần có thời gian, ông lại đích thân đưa Mã Vân ra hồ Tây tìm người nước ngoài, động viên cậu, giúp cậu, nếu gặp vấn đề khó xử lý ông sẽ tham mưu cho cậu, giúp cậu đưa ra giải pháp, cố gắng khai thác tiềm năng này của con trai.
Hồi đó, thỉnh thoảng Mã Vân đi với bố, cũng có lúc cậu cưỡi chiếc xe đạp cà tàng, một mình loanh quanh quanh hồ để tìm người nói chuyện tiếng Anh cùng.
Ngoài việc có thể nâng cao trình độ tiếng Anh, việc giao lưu tiếp xúc với người nước ngoài cũng giúp Mã Vân mở rộng tầm mắt. Văn hóa phương Tây, quan niệm của người nước ngoài, ấn tượng và cảm nhận của họ đối với cậu, thậm chí là với đất nước đang mở cửa này, đều tác động đến tư tưởng của Mã Vân. Có lẽ từ hồi đó, trong thâm tâm Mã Vân đã có một lý tưởng: Hướng ra thế giới! Tất nhiên không ai hiểu được tâm lý của cậu, nhưng khi Alibaba được truyền thông toàn cầu đánh giá là “thương hiệu đẳng cấp thế giới”, chúng ta quay đầu lại nhìn kỹ chàng trai cưỡi chiếc xe đạp cà tàng ở hồ Tây thì hoàn toàn có lý do để cho rằng khi đó Mã Vân đã có lý tưởng này.

…
Năm đó, ban ngày Mã Vân làm phu xe, đến tối là học sinh ôn thi. Thế nhưng môn Toán vốn không phải sở trường của cậu nên không phải cứ bổ túc trong thời gian ngắn là có thể giải quyết được. Năm đó, Mã Vân thi lại đại học nhưng môn Toán vẫn chỉ được 19 điểm, tổng điểm các môn cộng lại còn thiếu 140 điểm mới đỗ. Một con số xa vời vợi, điểm số quá tàn nhẫn đã đập tan hy vọng của mọi người trong nhà. Trái ngược với suy nghĩ của mọi người, Mã Vân đã nói một cách rất kiên quyết rằng cậu phải dốc sức ôn tập, chuẩn bị năm sau thi lại.
Mọi người trong nhà đều không ủng hộ người đã thi trượt đại học hai lần, trừ bố cậu. Ông thay Mã Vân xin nghỉ việc phu xe, hơn nữa còn mời gia sư giỏi kèm cặp cậu.
Thầy giáo đúng là không hổ danh giáo viên dạy giỏi Toán, mỗi tuần ông kèm Mã Vân hai buổi. Ngôn ngữ hài hước, cử chỉ sinh động của ông đã khiến Mã Vân hứng thú hơn với bộ môn này. Mà hứng thú là điều vô cùng quan trọng khi học. Mã Vân bắt đầu quen với các công thức toán mà cậu luôn chán ghét, cậu nhồi nhét các phương trình toán học vào người như nhồi cơm.
Đợt bổ túc tăng cường này đã nâng cao trình độ môn Toán của Mã Vân.
Năm đó, Mã Vân lại bước vào phòng thi đại học ở Hàng Châu. Ông Mã Lai Pháp đích thân đưa cậu đi, ông đứng ngoài cổng trường và không nói gì. Ánh nắng tháng 7 chiếu lên mặt ông, nhúm tóc bạc hai bên thái dương lấp lánh, ông giơ tay vẫy vẫy một cách kiên định.
Mã Vân không quay đầu lại, đi thẳng vào lớp, bỏ ba lô xuống và ngồi vào chiếc bàn nhỏ có dán số báo danh của cậu.
Đó là năm 1984, thành phố Hàng Châu ở Giang Nam vừa thanh lịch lại nhàn nhã, ở đây, các món ăn vặt có thể được bắt gặp ở mọi nơi. Cảnh đẹp xung quanh khiến bạn vui vẻ, thư thái, lưu luyến không muốn rời. Người dân nơi đây sống rất thong dong, ngay cả người đi bộ trên đường cũng như đang đi bát phố. Tâm tính người Hàng Châu hình như sinh ra vốn đã hòa nhã, có lẽ non xanh nước biếc đã tôi luyện nên tính cách của họ, để khi gặp chuyện vui hay buồn họ cũng đều rất bình thản.
Vì thế, khi cầm trong tay kết quả thi đại học, Mã Vân dường như chỉ đọc lướt qua rồi quẳng luôn xuống bàn. Bố cậu sốt ruột hỏi: “Thế nào? Toán được mấy điểm?”
Đó là số phận của Mã Vân, ít ra thì cũng là số phận của cậu trong kỳ thi đại học. Người thành công tự khắc sẽ qua được kỳ thi đại học một cách suôn sẻ; người thất bại sẽ hết hy vọng. Thí sinh tham gia thi ba năm liền chỉ đếm trên đầu ngón tay, Mã Vân là một trong số đó, hơn nữa, tất cả là vì môn Toán!
“79 điểm ạ!” Mã Vân hời hợt nói, cứ như thể trăng đến rằm trăng tròn, không đáng nhắc đến.
Quả nhiên là trăng đến rằm ắt tròn, dù sao cũng không uổng công một năm học ôn, thầy giáo dạy Toán đúng là trình độ cao siêu, sự tận tâm truyền dạy của ông cùng sự nỗ lực chịu khó của Mã Vân cuối cùng cũng được đền đáp. Cũng là trong thời gian một năm nhưng kết quả một trời một vực, 79 điểm và 19 điểm. Do điểm Toán cao nên Mã Vân chỉ thiếu 5 điểm tổng là đỗ đầu vào. Nhưng những người từng thi đại học đều biết, để có thêm 5 điểm còn khó hơn cả lên trời; 5 điểm có thể khiến rất nhiều sĩ tử leo lên cao nhưng có thể khiến bạn vĩnh viễn mất đi cơ hội leo lên đỉnh cao cuộc đời.
Song vận may cũng là điều cần thiết trong cuộc sống.
Học viện Sư phạm Hàng Châu còn thiếu nhiều chỉ tiêu tuyển sinh, thế là trường hạ 5 điểm, Mã Vân thấp bé năm đó được nhận vào học. Cậu trở thành sinh viên của Học viện Sư phạm Hàng Châu. Tháng 8 năm đó, Mã Vân bước vào tháp ngà, chính thức trở thành sinh viên.
….
Đối với Mã Vân, điều này cực kỳ quan trọng. Cậu không chỉ vượt qua Long Môn, bước vào cánh cổng trường đại học lý tưởng, mà quan trọng là cậu đã tự tin hơn rất nhiều. Hóa ra trên thế giới này không có gì là không thể, môn Toán khó nhằn từ 19 điểm lên 79 điểm, nói ra thì dài, thật ra nhìn lại, thành công là bởi không khuất phục, không bao giờ khuất phục.
Nhiều năm sau, khi sự nghiệp của Mã Vân đã thành công, ông đã viết thế này trên trang cá nhân khi nhớ về bố: “Hơn chục năm ngắn ngủi, cuộc sống của tôi như câu thần chú ‘Vừng ơi, mở ra’ trong tập truyện cổ tích Nghìn lẻ một đêm, thay đổi long trời lở đất. Nhưng tôi không lấy làm lạ, vì với tình yêu của người cha, trong mấy chục năm, ông đã xúc từng xẻng đào bới thứ quý giá nhất của tôi - phát hiện và khai thác niềm đam mê hứng thú của tôi. Làm những việc bạn yêu thích, rồi lại biến nó thành sở trường của bạn, cuối cùng khiến sở trường của bạn phát huy thành tiềm năng lớn nhất.”
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn