"Còn tôi, chiều cuối năm, đứng bên cánh đồng lại cứ mơ tôi bé lại, bé như một bông hoa giữa cánh đồng quê, mê mải chạy nhảy cười đùa trong gió xuân sang..." - Phi Tân
Bạn từ phương xa nhắn: “Cuối năm rồi, nhớ Tết Huế quá chừng luôn, viết giùm cho mình mấy dòng đi bạn ơi!” Nhớ Huế là nhớ những con phố ân cần, nhớ mảnh làng ấm cúng đang chờ Tết về. Chiều tháng Chạp, ngồi bên vỉa hè nhìn cây đào phai đã nở vài nụ hoa, nhìn cảnh tất bật của những người lao động nghèo, nhìn qua bên đường thấy mâm cúng nhà ai khói hương cuộn vòng theo làn gió lạnh và đọc tin nhắn của bạn mà thấy lòng mình như đang Tết...
Huế đang tạnh ráo. Cái lạnh cũng bớt sắt se, đã nghe mùi của Tết thoang thoảng từ giã mứt gừng của nhà ai và cùng với những nụ đào phai bên đường, sắc tinh khôi của những cành mai trắng cũng đang điểm xuyết vườn xinh, đón đợi những nụ mai vàng rất Huế sẽ khai hoa nở nhụy trong một đêm xuân sang. Đã nghe ai đó nhắc đến cụm từ quen thân “năm hết Tết đến” như một nỗi vui đợi chờ và cũng như một niềm lo toan thường nhật. Cuối năm luôn là khoảng thời gian và không gian lưng chừng để ngoái lại, để chiêm nghiệm, để trút bỏ và cả để luyến lưu...
----------------
Lục lại trong ngăn kéo ký ức, những sắc hoa mùa xuân ấu thơ của tôi chỉ là những loài hoa mai, cúc, vạn thọ hay thược dược mà thôi; còn những loài hoa dân dã trổ từ những loài rau xanh đồng làng là cải, ngò hay tần ô hầu như không có. Bây chừ, qua tháng năm cuộc đời, khi tóc đã điểm sương, về lại cánh đồng làng, đứng trong ngọn gió bấc báo xuân, tôi mới chợt nhận ra: Những cánh đồng hoa cải, hoa ngò bình dị lắm nhưng đẹp cứ như là tranh, mơ mơ thực thực, phải đi qua thời gian và những nhọc nhằn mới cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà không phôi phai kia...
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn