Menu
Menu

TRANG CHỦ

Loading...
Loading...
Loading...

Bảo toàn sinh mệnh (trích sách, phần 1)

Tin tức

08:13:17 04/01/2024

“Bảo toàn sinh mệnh” là một 'cuốn sử tâm linh' viết về 50 năm của lịch sử Trung Quốc hiện đại, truy tầm quỹ đạo về sự biến thiên của thành thị và nông thôn, về cuộc sống mới và những tín niệm còn tồn đọng." - Lý Bội Phủ
 

Tôi tự giới thiệu mình khá kỹ như vậy cũng chẳng qua là để ông hiểu rằng trên thế gian này, đã là người thì không ai giống ai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng của mình. Thời niên thiếu, hay nói cách khác là hoàn cảnh sống có thể ảnh hưởng đến suốt cả cuộc đời. Chẳng hạn, trong ý thức tiềm ẩn của tôi, tiếng reo của chuông điện thoại và tiếng chó sủa là hoàn toàn giống nhau về độ lảnh lót. Nhưng chẳng qua, đến lúc này thì chúng không còn giống nhau nữa. Chó cũng đã lên thành phố rồi.

Trong mười năm đầu tiên kể từ ngày bước chân đến thành phố, ông có cần hỏi tôi sợ nhất cái gì không? Tôi nói để ông biết nhé, cái làm tôi sợ nhất đó là tiếng reo của chuông điện thoại. Mỗi lần chuông điện thoại kêu đều làm cho tim tôi giật thột và da thịt tôi rúm ró!

Có lúc, tôi lại nghĩ mình là một cái nêm.

Là một cái nêm bằng gỗ cây liễu bị cưỡng ép đi vào thành phố.

Tuy toàn thân tôi nảy mầm, nhưng tôi hoàn toàn không biết là mình có thể đâm được rễ xuống bùn đất để lớn lên và trở thành một cái cây hay không. Bởi vì, các bậc gia trưởng ở quê hương vẫn đang chờ đợi bóng mát do tôi vun trồng nên.

Ba mươi năm trước, đúng vào lúc tôi vác hành lý rời tàu để đặt chân lên đất thành phố thì hoàng hôn cũng vừa buông xuống. Trước mắt tôi toàn là đèn điện. Đèn điện như hoa cúc đang nở rộ, từng cái, từng chùm, có điều không có cái bóng đèn nào trong số đó là của tôi cả. Nhưng lòng tôi vẫn tràn đầy một cảm giác ấm áp, bởi vì rằng tôi là một kẻ có “đơn vị” rồi. Lúc ấy, tôi đi xuôi theo đường Bách Du tiến thẳng về phía trước, từng chiếc từng chiếc xe buýt đi ngang qua người tôi, tiếng chuông xe đạp reo lên từng hồi, người đi kẻ lại chẳng khác sóng triều cuộn dâng và tôi biết, tất cả bọn họ đều có hướng đi đã được định sẵn, là đang trở về nhà. Tôi cũng là người có phương hướng, “đơn vị” chính là phương hướng của tôi. Tôi không có gì phải vội vàng, tôi chẳng thèm lên xe. Vấn đề không phải là tiền (lúc ấy đi xe buýt chỉ mất năm xu cho một trạm, ba trạm chỉ một hào), tôi chỉ muốn dùng đôi chân của mình để thăm dò một chút về cái thành phố mà rất có thể tôi sẽ phải gắn chặt cuộc đời với nó.
 

  • Chia sẻ qua viber bài: Bảo toàn sinh mệnh (trích sách, phần 1)
  • Chia sẻ qua reddit bài:Bảo toàn sinh mệnh (trích sách, phần 1)
 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Loading...
Loading...

TIN TIÊU ĐIỂM

Loading...
Loading...

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Loading...
Loading...